---o0o--WelcOmE tO ST France--o0o---


 
Trang ChínhTrang Chính  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Top posters
Snow (278)
 
mew_mew_93 (168)
 
Mi (167)
 
santa (157)
 
muzik4 (145)
 
™……KÿØ……™ (108)
 
dekkanyeu (100)
 
VanAnh_0102 (90)
 
GARU (38)
 
ToNga (22)
 
Nhạc nền
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 19 người, vào ngày Sun Oct 31, 2010 3:17 am
Affiliates
free forum
Social bookmarking
Social bookmarking Digg  Social bookmarking Delicious  Social bookmarking Reddit  Social bookmarking Stumbleupon  Social bookmarking Slashdot  Social bookmarking Yahoo  Social bookmarking Google  Social bookmarking Blinklist  Social bookmarking Blogmarks  Social bookmarking Technorati  

Bookmark and share the address of ---o0o--WelcOmE tO ST France--o0o--- on your social bookmarking website

Share | 
 

 Lòng dạ là tờ giấy mỏng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Snow
Admin
Admin
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 278
Age : 24
Đến từ : Địa ngục
Họ tên : .:: Phù thuỷ Sợ ma ::.
Sở thich : Dota
Registration date : 08/05/2008

Bài gửiTiêu đề: Lòng dạ là tờ giấy mỏng   Fri Mar 19, 2010 8:40 am

Vì là
giấy, nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại
thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy, nên cái cần và
nên làm là chúng ta phải nâng niu, giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của
cuộc đời?

Tôi muốn
được kể một câu chuyện:

Chuyện
xưa kể rằng, có một đạo sĩ nổi tiếng thần thông, trong một lần ngao du sơn thuỷ,
thấy một phụ nữ đang quỳ bên một ngôi mộ mới, vừa khóc vừa quạt. Lấy làm lạ, đạo
sĩ kia mới đến hỏi sự tình. Mới hay rằng, người dưới mộ là người chồng vừa khuất
của thiếu phụ.

Ngán
thay, trước khi chết có trăng trối lại rằng đến khi mộ khô thì người vợ trẻ hãy
tái giá. Người thiếu phụ vì thế mới ở đây, quạt cho mộ nhanh khô. Người đạo sĩ
động lòng, mới hoá phép giúp cho thiếu phụ, ngôi mộ thoắt cái đã khô như những
ngôi mộ cũ. Người thiếu phụ vui vẻ cảm ơn đạo sĩ để về nhà, nơi người tình mới
của mình mong đợi.

Người đạo
sĩ về nhà, đem chuyện kể với vợ của mình. Vợ của đạo sĩ chê cười người đàn bà
kia thật bạc tình. Được một thời gian, bỗng dưng người đạo sĩ mắc phải bạo bệnh,
liệt giường và tạ thế. Trước khi nhắm mắt mới trăng trối lại rằng hãy giữ quan
tài đủ 7x7 là 49 ngày rồi hãy an táng. Người vợ khóc vâng lời.

Một ngày
kia, có một người xưng là học trò đến xin ở lại chịu tang người đạo sĩ. Dung mạo
người học trò thật khôi ngô tuấn tú. Thế rồi, chỉ 3 ngày sau, người vợ đạo sĩ đã
ăn nằm với người học trò.

Thế rồi
được 7 ngày sau, người học trò lăn ra ốm. Bệnh ngày một nặng. Mới nói với người
vợ đạo sĩ rằng, ta mắc phải bạo bệnh, chỉ có ăn óc người mới khỏi được. Người vợ
liền lấy vồ, bật nắp quan tài định đập vỡ đầu xác chết để lấy óc cho nhân tình
ăn.

Nào ngờ,
vừa bật nắp quan tài thì vị đạo sĩ tỉnh lại. Người thiếu phụ quay lại thì chàng
trai trẻ đã biến mất tự khi nào. Mới hay, đó là do phép thuật phân thân của
người đạo sĩ cao tay. Người vợ xấu hổ quá, mới tự tử mà chết.

Người đạo
sĩ đó là Trang Chu (còn gọi là Trang Tử), cũng là một hiền triết của Phương Đông
chúng ta. Câu chuyện đó, câu chuyện “vợ thầy Trang Chu” lưu truyền gần 2000 năm
để chê cười cái gọi là “lòng dạ đàn bà”.

Ngày nay,
lại có chuyện anh đảng viên nọ sau khi “hoàn thành kế hoạch” (2 con), mới giấu
vợ đi đình sản. Người vợ thì lại muốn sinh thêm con cho vui cửa vui nhà nên
“tích cực cố gắng” mà mãi không thấy “kết quả”. Người chồng vẫn giấu vợ, thậm
chí bởi vì cái khoản đình sản kia không ảnh hưởng đến khả năng đàn ông của anh,
nên anh lại còn làm ra vẻ tích cực “phụ giúp” vợ mình…

Thế rồi,
một hôm người vợ vui vẻ thông báo những “nỗ lực cố gắng” của 2 vợ chồng đã có
“kết quả tốt đẹp”, cô đã có thai 3 tháng. Choáng váng, nhưng người chồng giấu đi
để đi “kiểm định lại”. Kết quả biểu đồ của anh là 0%… Cuộc tiểu phẫu đình sản đã
thành công tốt đẹp.

Ấy, cái
câu chuyện thời nay cũng đang nói đến cái lòng dạ con người…

Lại có
người lấy email giả, để chính mình chat và “thử lòng” người chồng mà mình hết
mực thương yêu. Để đến khi anh ta trở nên lạnh nhạt tình cảm vì cho rằng người
vợ thiếu tin tưởng tình yêu của mình. Rồi lấy bạn gái của mình để thử chồng… và
rồi rước đau khổ vào mình khi người chồng chẳng “trước sau như một”…

Còn bao
nhiêu câu chuyện trớ trêu nữa mới đủ để chúng ta hiểu rằng, lòng người ta là
giấy, chứ nào đâu phải vàng đá… Vì là giấy, nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi
thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu
rằng, bởi là giấy, nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu, giữ gìn cho
nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

Sao ta
không hiểu rằng, bởi là giấy nên đẹp xấu là do ta vẽ nên, tốt lành là do ta viết
nên mà thù hận cũng là do ta đặt bút. Sao ta không viết lời hay, vẽ lấy bức
tranh yên bình để xây dựng, gìn giữ lấy cái hạnh phúc mong manh của gia
đình?

Tôi chẳng
cho cách làm của thầy Trang Chu là hay, tôi chẳng cho người đảng viên kia là
không có lỗi. Tôi cũng chẳng ủng hộ việc thử lòng của các chị thời nay với email
và các phương tiện khác. Thời gian thì trôi đi, nhưng lòng người thì vẫn vậy
thôi, vẫn là giấy… Mà đá cũng mòn, vàng cũng phai, huống hồ là giấy…

Người ta,
cùng là một người, sao có lúc nhân từ đáng yêu, lại có lúc cay nghiệt thế? Ấy
bởi ai cũng có 2 mặt tốt xấu trắng đen lẫn lộn.

Là những
người thề non hẹn biển với nhau, cam kết gắn bó với nhau để xây dựng tổ ấm của
mình, tôi thiết nghĩ việc nên làm là ta mang cái mặt tốt ra để đối đãi với nhau.
Lấy mặt trắng mà đối đãi với nhau (phu phụ tương kính như tân - vợ chồng kính
nhau như khi còn mới). Đó mới là cái kế vạn toàn. Chứ nếu cứ mang cái mặt trái
để đối đãi với nhau, mang cái xấu để dành cho nhau, như thế thì đồng sàng mà dị
mộng, người hiền lành mà đối xử với nhau như trộm cướp. Cái đó gần với sự tan vỡ
lắm.

Ai ơi,
nếu còn thương nhau, chớ có thử lòng nhau. Và hãy hiểu, lòng con người là giấy.
Ai không động lòng trước một cử chỉ ân cần? Ai vô cảm bởi một lời khen? Ai vắng
nhau lâu ngày mà không hề ham muốn? Chẳng phải lòng mình cũng vậy ư? Vậy nên,
nâng niu bao nhiêu vẫn chưa đủ. Một chút nghi kỵ đã là thừa.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://lunanova.forumakers.com
 
Lòng dạ là tờ giấy mỏng
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
---o0o--WelcOmE tO ST France--o0o--- :: (¯°•_•°¯) Thành viên (¯°•_•°¯) :: LỜi mUốn nÓi-
Chuyển đến